Bài đăng

[xa hiên nhỏ] chương 8 và 9 - hiên nhà số 771

>>  Xa hiên nhỏ (Tất cả các chương) Chương 8 - Hiên nhà số 771 Nắng như thiêu đốt, xóa bay biến gần như tất cả những tín hiệu thẩm mỹ trong phố phường. Cái vỉa hè móp lại, bụi chẳng buồn bay. Người ta nhìn lên hàng cây cao bằng con mắt chiêm bái, khiếp hãi tưởng tượng về lượng dân cư của thành phố, về những chuyến xe nhà tù di động trở sinh viên nghìn nghịt đi trên những nẻo vô vọng, nhăn mặt nói với nhau rằng tháng 6 năm nay sẽ đi vào lịch sử. Lịch sử thì đang réo ồn ã trên những kệ sách nhà số 771. Nó là loại sách duy nhất được phân loại, nằm hợm hĩnh trên những chỗ đẹp nhất, vừa mắt nhất của cả cửa hiệu. Bằng một cơ duyên nào đó, cái cửa hiệu hẹp hòi hôm nay lại được sắp xếp gọn gàng, thông thoáng, cứ như biết trước sẽ đón người đẹp. Có thể một đống rác rưởi nào đó đã được tống đi. Nhưng đó chỉ là về tổng thể. Những lộn xộn cỏn con còn lại cũng đủ tách nơi này khỏi hiện thực bên ngoài, tạo nên một hiện thực riêng: người ta sẽ đọa thân với sách, điên lên cùng sách, ...

[xa hiên nhỏ] chương 7 - cuộc họp đầu tiên

>>  Xa hiên nhỏ (Tất cả các chương) Cả Thức và Mai Hạnh đều không vượt qua được kỳ thi, suy cho cùng cũng là hệ quả tất yếu của cái gọi là sự tráo trở của phương pháp . Với Thức, màn suy luận thiên tài dựa trên những từ khóa học được và niềm tin vững chắc vào phương pháp chấm bài đánh giá cao những liên hệ thực tế đã không thể bù đắp cho anh đúng nửa điểm còn thiếu của cái môn anh đã hai lần thi trượt. “Cái trò chơi khăm dựa trên từ vựng này...” – Thức nói thế - "...đòi hỏi một kiểu trí năng ngoan ngoãn". Cái kiểu trí năng ngoan ngoãn đó thì muôn đời Thức không bao giờ có được. Nhưng chỉ mất ba ngày, cậu đã lấy lại được nét tươi tắn trên khuôn mặt. Thức nói rằng tình trạng của cậu suy cho cùng cũng là một lối ra cho cái mê cung tăm tối mà một bọn nghiệp dư nào đó tự bày ra và đày đọa nhau suốt hơn mười lăm năm qua, chỉ để tôn vinh một lũ bay bướm phù dung trong môn văn và một bọn khôn ngoan vặt vãnh trong môn toán và vật lý. Nhưng cuối cùng thì Thức hiểu ra rằng...